Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2018

Tin mới hôm nay: 4 phương pháp dạy con ‘kỳ lạ’ của cô dâu Tây làm mẹ chồng Việt tâm phục khẩu phục


Bác mẹ nào cũng yêu thương con chiếc, nhưng không phải ai cũng với đủ kinh nghiệm để dạy con nên người, theo Tin mới hôm nay. Có thể tìm hiểu thêm Tin mới hôm nay tại https://www.dkn.tv/




Theo tin mới hôm nay, toàn bộ bố mẹ Việt khi giáo dục con loại thường nảy sinh vấn đề “đại thế chiến”. Đứa trẻ được coi như “trung tâm của vũ trụ”, người thì nuông, người lại quá nghiêm khắc. Đôi khi vợ chồng lớn tiếng với nhau chung quy lại cũng chỉ vì bất đồng trong cách giáo dục con mẫu.

Dưới đây là san sớt của 1 bà mẹ về bí quyết giáo dục trong khoảng cô con dâu Tây. Kỳ vọng qua câu chuyện nhỏ này, chúng ta sẽ có thêm kinh nghiệm trong cách thức giáo dục con của chính gia đình mình.

***

“Con trai tôi từng đi du học Mỹ, và cũng bởi thành tích học tập lý tưởng nên sau khi tốt nghiệp cháu khiến cho việc và định cư luôn tại đây. Sau khi lập nghiệp, nó kiếm cho tôi một cô con dâu người Tây tên là Susan và mau chóng sinh cho tôi 1 đứa cháu trai kháu khỉnh tên là Toby, năm nay đã 3 tuổi.

Mùa hè năm đấy, tôi sang Mỹ thăm các con. Và trong suốt 3 tháng hè, bí quyết giáo dục con cái của “con dâu Tây” đã cho người mẹ chồng như tôi được dịp mở rộng tầm mắt và cực kỳ thán phục.

Hãy cho con được học phương pháp tự lập

Mỗi buổi sáng khi Toby thức dậy, Susan sẽ để phần ăn sáng của con lên bàn rồi bận rộn đi khiến những việc khác. Toby sẽ leo lên chiếc ghế của cháu rồi tự uống sữa và ăn bánh sandwich. Sau khi no bụng, cháu sẽ về phòng của mình, tìm áo quần trong tủ, lấy giày, rồi tự mặc áo quần. Mặc dầu chỉ mới 3 tuổi chưa phân biệt được mặt trái hay mặt phải của bít tất, áo quần, giày trái hay giày phải, nhưng sáng nào cũng vậy, Toby đều làm cho các công việc cá nhân của mình một bí quyết tự giác và nghiêm trang.

Theo tin mới hôm nay, một lần nọ thấy Toby loay hoay mặc ngược chiếc quần, tôi vội vàng chạy đến để thay lại cho cháu, nhưng Susan đã kịp thời cản lại. Con dâu tôi chỉ mỉm cười và nói: “Mẹ cứ để kệ cháu, ví như cảm thấy ko tha hồ tự cháu sẽ biết cởi ra và mặc lại; nếu như nó thấy không vấn đề gì thì cứ để nó mặc như vậy”. Và quả thực cả ngày hôm chậm triển khai Toby mặc chiếc quần ngược chạy tới chạy lui mà con dâu coi như thường thấy gì hết.

Theo tin mới hôm nay, 1 lần khác, Toby ra ngoài chơi có cô bé nhà hàng xóm, chưa được bao lâu cháu đã chạy về nhà đề cập có Susan: “Mẹ ơi, Lusi đề cập con mặc ngược quần, phải không mẹ?”. Lusi là cô con gái nhỏ của gia đình láng giềng năm nay 5 tuổi. Susan mỉm cười: “Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?”. Toby gật đầu rồi tự mình cởi quần ra kiểm tra 1 phương pháp tỉ mỉ rồi khởi đầu mặc lại. Trong khoảng lần Đó về sau cháu ko bao giờ mặc ngược quần nữa.

Theo tin mới hôm nay, ngẫu nhiên tôi thở dài nhớ đến cô cháu ngoại của mình. Khi cháu lên 5-6 tuổi vẫn chưa biết dùng đũa, vào tiểu học còn chưa biết cột dây giày. Hiện tại, dù rằng đã vào trung học ở ký túc xá mà cuối tuần nào cũng đem một đống áo quần bẩn về nhà.

không ăn thì… cứ nhịn đói

mang 1 buổi trưa Toby giận hờn một mực không chịu ăn. Con dâu tôi vừa rầy la mấy câu, thằng bé liền giận hờn đẩy khay xuống đất làm rất nhiều thức ăn trong khay vương vãi khắp sàn nhà. Con dâu tôi nhìn thằng bé hồi lâu và nhắc bằng giọng rất nghiêm khắc: “Xem ra con không muốn ăn thật nhỉ. Vậy trong khoảng giờ tới sáng mai con ko được ăn gì hết”.

Toby gật gật đầu và cũng bướng bỉnh trả lời: “Yes!”. Nhận ra dáng vẻ đáng yêu của thằng bé, tôi chợt cười thầm: “Hai mẹ con này quả là cứng đầu như nhau”.

Buổi chiều Susan ngỏ ý nhờ tôi nấu bữa tối giúp mình. Tôi nghĩ, chắc là sáng nay thấy thằng bé ko ăn gì hết nên con dâu muốn buổi tối nấu gì chậm tiến độ ngon ngon cho cháu nội mình ăn được đa dạng đây. Tôi bèn trổ tài đun nấu, khiến cho món sườn chua ngọt mà Toby thích nhất, lại thêm món tôm rán và còn dùng mì Ý để làm món mì kiểu Việt Nam mà Toby vẫn hay ăn. Thằng bé còn nhỏ tuổi mà mỗi khi tôi nấu món ngừng thi côngĐây cháu mang thể ăn được một tô to. Vừa nấu ăn tôi vừa nghĩ đến đến vẻ mặt hăm hở của cháu nội mỗi lúc thưởng thức món ăn Việt.

tới giờ ăn tối, các món ăn đã được bày sẵn lên bàn, cậu chàng dancing chân sáo vui mừng ngồi lên ghế. Nhưng thật kinh ngạc, Susan tới lấy đi dao dĩa của con và nhẹ nhõm nói: “Chúng ta giao ước rồi phải ko nhỉ, bữa nay con ko được ăn gì hết. Mẹ nhớ chính con cũng đồng ý điều ngừng thi côngĐây rồi mà”.

Nhìn nét mặt nghiêm túc của mẹ, thằng bé tủi thân và òa khóc nức nở. Cháu vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi, con đói, con muốn ăn”. Con dâu tôi vẫn điềm nhiên và nghiêm giọng: “Không được, đề cập rồi là phải giữ lời”.

Chứng kiến cảnh ngộ ngừng thi côngĐây, người làm bà nội như tôi thấy đau lòng và thương thằng bé quá. Tôi cứ năm lần bảy lượt định bảo con dâu tha cho thằng bé lần này, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai nên tôi lại thôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ, con trai tôi với lần chia sẻ: “Ở nước Mỹ khác với Việt Nam nên mẹ chú ý chút nhé. Khi bố mẹ giáo dục con cái, người dưng không nên can thiệp, cho dù là bề trên cũng không ngoại lệ”.
ko còn bí quyết nào, tôi đành giữ im lặng chứng kiến sự việc từ đầu đến cuối. Thế là suốt cả bữa cơm thằng bé tội nghiệp chỉ ngồi chơi mang dòng xe mô phỏng, mắt rơm rớm nước mắt nhìn ba người to ăn. Mãi cho đến lúc này tôi mới hiểu dụng tâm của con dâu khi nhờ tôi nấu bữa tối. Tôi tin rằng lần sau lúc hờn giận muốn quăng liệng thức ăn, cháu nội tôi sẽ nhớ tới loại bụng réo ào ào lại phải ngồi nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ vị. Cảm giác bụng đói quả thật không dễ chịu tí nào, trong khi những món ăn mình mê say đang tỏa hương ngào ngạt.

Buổi tối lúc tôi và Susan tới chúc Toby ngủ ngon, thằng bé dè dặt liếc nhìn mẹ nó rồi hỏi: “Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn không?”. Susan lắc đầu 1 bí quyết cương quyết mà nói: “Không!”. Toby mếu máo hỏi tiếp: “Vậy sáng mai con ngủ dậy rồi con được ăn chứ?” “Đương nhiên được rồi”, Susan dịu dàng đáp lại, còn Toby thì cười tươi nhóc con.

Từ khóa: tin moi hom nay. Có thể tìm hiểu thêm tin moi hom nay tại https://www.dkn.tv/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét